Thanh Lam Không Có Ý Định Tìm Bố Cho Các Con

"Thú thật, tôi chỉ tìm chồng cho tôi chứ hoàn toàn không có ý định tìm bố cho các con. Chúng đã có bố, đầy đủ văn hóa, tri thức và tư cách để làm cha và nuôi dạy chúng thành người. Chồng của tôi sẽ chỉ là bố dượng. Chúng có thể gọi là chú hoặc bác thôi", ca sĩ Thanh Lam tâm sự.

- "Em là người đàn bà hát", bạn bè vẫn đùa tôi như thế. Thú thật, câu khen nhẹ nhàng này khiến tôi hạnh phúc. Những khi dư luận soi mói, dày xéo, tạo áp lực đè nặng lên tinh thần, tôi mệt mỏi và chỉ muốn là người phụ nữ bình thường... Tôi thèm sự bình yên như họ. Tôi ruồng rẫy nghề hát, muốn bỏ nó ra khỏi đời sống của mình. Nhưng cuối cùng, tôi nhận ra một điều, tôi sinh ra để hát. Nó là nghiệp của tôi. Vinh quang, tủi nhục vì nghề, nên "người đàn bà hát" rất đúng với cuộc đời tôi.

- Tôi đã dần quen với cuộc sống một mình. Khi cân bằng với thực tại, tôi đã lấy lại nguồn năng lượng để làm việc. Đó là niềm tin. Có những lúc tôi nghi ngờ cuộc sống, công việc và chính bản thân mình, thực sự cảm thấy chơi vơi, cô đơn, lạc lõng. Chỉ khi niềm tin trở lại, tôi mới có thể tự tin hát, tự tin sống.

- Mọi người đã rất công bằng với tôi. Có người thích, ca ngợi cuồng nhiệt. Nhưng cũng có nhiều người tẩy chay, thậm chí miệt thị phong cách của tôi. Làm nghệ thuật, tôi phải quen với điều ấy. Quan trọng là không phải năm nào cũng có một cô hát hay, và rất lâu mới tìm được người nghệ sĩ thật sự.

- Mỗi người có văn hóa sống riêng. Tôi chấp nhận người thích và không thích mình. Người thân của tôi còn có lúc không thích tôi nữa là khán giả, đồng nghiệp. Họ chỉ quý trọng mình thôi, chẳng có gì làm tôi phải đau. Với tôi, văn hóa sống rất quan trọng. Có thể, Hưng thấy trong mấy năm vừa qua, tôi không có bài mới, cứ hát đi hát lại các ca khúc cũ nhiều quá. Nếu Hưng thật sự quý trọng giọng hát của tôi, chắc chắn Hưng sẽ thú vị với album Nắng lên.

- Năm qua, tôi và Quốc Trung không còn nhiều thời gian để cộng tác với nhau. Lúc đầu tôi bế tắc bài để hát. Đứng trên sân khấu, tôi thấy mình lạc lõng. Tôi đã nghĩ, đừng trách tại sao khán giả không biết chọn nhạc mà nghe, chỉ trách mình không đủ mạnh để kéo họ ra đường thôi. Bây giờ vẫn mặt bằng đó, nhưng tôi đã lấy lại sự đam mê, khát khao hát, vì có êkíp làm việc mới. Khi có êkíp tốt, mọi việc sẽ suôn sẻ.

- Tôi chưa có ai là thần tượng bao giờ mà chỉ thích ai đó, nên cũng không hiểu được thần tượng nó thế nào. Muốn cộng tác hiệu quả, cần phải tôn trọng nhau nên tôi và Sơn luôn bình đẳng. Tôi tôn trọng Sơn, không để ý đến chuyện Sơn có coi tôi là thần tượng hay không.

- Tôi và anh Trung luôn là những người bạn trong âm nhạc. Đã là bạn của nhau, phải mừng khi thấy bạn có nguồn năng lượng mới trong công việc. Tôi nghĩ anh Trung là người đàn ông thực sự, luôn mừng cho những thành quả công việc của tôi. Hơn nữa, chúng tôi còn có những thứ chung nhau đến đầu bạc răng long mà không thể rời bỏ.

Tôi nghĩ anh Trung không có gì phải chạnh lòng. Anh ấy cũng đang rất bận vì làm CD mới cho Hồng Nhung, tôi có chạnh lòng đâu. Hơn nữa, Hồng Nhung phổ cập bài hát rất tốt, đưa chúng đến người nghe một cách dễ dàng, mà tôi thì không làm được điều đó. Trung quá may mắn khi có một ca sĩ như Nhung.

- Đấy là văn hóa, lời nói không mất tiền mua. Cuộc sống, công việc, cạnh tranh, giành giật... đã quá vất vả và mệt mỏi rồi, không nên làm tổn thương nhau thêm nữa.

- Cũng bình thường. Cái mới được đón nhận hơn cái cũ, cuộc sống luôn như vậy. Tôi là người tự tin, đến mức không còn sự đố kỵ. Điều Tâm làm năm qua rất đáng mừng, Tâm đã có những khán giả riêng. Nếu tôi phải diễn ở nơi khán giả thuộc về Tâm, chắc chắn tôi không được đón nhận. Tâm cũng sẽ như vậy nếu hát ở sân khấu thuộc về tôi.

- Đến tuổi này, tiền bạc và sự ồn ào với tôi không còn quá quan trọng. Điều tôi quan tâm duy nhất, tiếng hát của tôi được vang lên ở sân khấu nào.

- Con gái lớn của tôi rất cá tính, luôn thần tượng mẹ và nghĩ mẹ làm gì cũng đúng. Hai cháu sau thì nhỏ quá, nhìn thấy mẹ trên TV là vui rồi. Tôi nghĩ con tôi rất hạnh phúc khi nhìn thấy mẹ ở mọi nơi như thế. Có một điều cả tôi và anh Trung đều tránh, không đưa con cái ra báo chí. Với tôi, các con có khoảng riêng, bất khả xâm phạm. Nếu dư luận về tôi làm tổn thương các con, tôi sẽ nói cho chúng hiểu mẹ. Lạy trời, chúng đều là những đứa trẻ thông minh, tôi nói là hiểu ngay. Tôi nghĩ, bố mẹ thông minh thì không thể sinh ra những đứa con ngốc nghếch.

- Tôi không đến mức thiếu thời gian dành cho các con. Tôi và anh Trung luôn cân bằng với nhau. Lúc tôi bận, anh Trung chăm sóc chúng. Ngược lại, tôi luôn khỏa lấp sự thiếu vắng bố cho các con lúc anh ấy bận. Chúng tôi đều là những người biết dành thời gian cho con, không để công việc ảnh hưởng nhiều. Nghề nghiệp cũng hay bắt tôi phải xa nhà, làm việc đêm khuya, không phải lúc nào cũng gần gũi các con. Nhưng với ý thức mang tất cả tình yêu và những điều tốt đẹp cho con mình, tôi hy vọng chúng sẽ trưởng thành.

- Ở trong chăn mới biết chăn có rận. Tôi biết tôi đang làm gì, sống như thế nào. Lúc đỉnh cao sự nghiệp, tôi còn dừng lại để sinh con mà. Tôi luôn đặt con cái lên trên hết, trên cả sự nghiệp của bản thân. Có lúc sự nghiệp thôi thúc cuốn tôi vào, nhưng với tôi, hạnh phúc nhất vẫn là những đứa con của mình. Những nỗ lực của tôi trong năm qua cũng là vì sự tự hào của con cái.

- Trong âm nhạc tôi chủ động bao nhiêu thì trong tình yêu, tôi thụ động bấy nhiêu. Không phải cứ cá tính, mạnh mẽ, thông minh thì có thể dễ dàng chọn được người ưng ý. Tôi mê tín, luôn nghĩ tình yêu dựa vào may mắn và duyên phận.

- Tôi sợ cô đơn. Tôi thích sự đầm ấm, gần gũi giữa đàn ông với đàn bà. Nhưng vợ chồng là duyên số, không phải lúc nào muốn cũng được.

(Theo Đẹp)