Nhạc Việt 2005 - Một Chút Gì Của Mùa Xuân

Không chỉ là mùa xuân ở ngoài kia, đời sống âm nhạc cũng có chút gì của mùa xuân đấy. Chút gì đó là những dấu hiệu cho thấy sinh hoạt âm nhạc đang chuyển biến tích cực...

Người thứ hai tôi biết là Thanh Lam. Album “Mây Trắng Bay Về” là một đỉnh cao trong sự nghiệp của cô, nhưng cô đã rời bỏ nó. Không chấp nhận dừng lại, trong cơn khủng hoảng Thanh Lam vẫn muốn nhờ tôi và Quốc Trung làm một album mới với mong muốn được hát nhẹ lại, đằm thắm và sâu sắc hơn trên nền nhạc đệm ít nhạc cụ và ít âm thanh điện tử. Tôi đã bỏ thời gian viết cho Thanh Lam 6 bài hoàn toàn mới, còn Trung 2 bài. Và theo yêu cầu, tôi chọn thêm 2 bài của Lê Minh Sơn. Album đã thu xong phần nhạc. Trong sự toan tính đổi mới, người mà cô yêu cầu bỗng dưng trở thành một lối rẽ. Rất nhanh, cô bỏ tất cả để đến với một sự kết hợp mới. Và Nắng lên với những lời tuyên bố làm bối rối cả những người vẫn coi cô là thần tượng. Cô nói rằng bây giờ mình mới được hát 100% năng lượng còn trước kia chỉ là 30%! Tôi không ngạc nhiên vì biết Thanh Lam là thế, người đàn bà hát mà như đang yêu, còn yêu lại như đang hát. Có thể Lê Minh Sơn chưa phải là điểm dừng. Tôi đã nghe đĩa Thanh Lam thu ở Châu Âu với Lan Doky (Nghệ sĩ Jazz rất nổi tiếng người Đan Mạch gốc Việt), tôi thấy có lẽ đấy mới là nơi Thanh Lam cần đến. Đã thay đổi, lại thay đổi. Thế cũng hay chứ sao.

Mỹ Linh sắp bước vào tuổi 30, còn Thanh Lam, Hồng Nhung đã quá băm rồi. Đành rằng tuổi hát trẻ lâu, song cũng phải thừa nhận các sao này đã là một thế hệ khác. Trước có Linh chị thì nay có Linh em. Cô em Khánh Linh với đám bạn bè cùng lứa, ồ ạt trình làng ở các giải Sao Mai và trên các quầy đĩa vốn xưa nay chỉ dành cho các đàn anh, đàn chị và các ngôi sao nhạc thị trường. Cùng với Linh là Tùng Dương, Ngọc Khuê, Lê Hiếu, Hồ Ngọc Hà, Hồ Quỳnh Hương... Những nhân vật xuất sắc nhất của thế hệ này cũng chung đặc điểm với các sao lớn thế hệ trước: có học, có khát vọng làm nghệ thuật chứ không phải chỉ mơ ước thành danh và kiếm được nhiều tiền. Họ xuất hiện không phải để lật đổ ai, chẳng lấp vào chỗ trống của người khác để lại. Họ là một thế hệ mới, không dính đến chiến tranh, chẳng phải sản phẩm thời hậu chiến. Họ là “tuổi 20 yêu dấu” (cách nói của Nguyễn Huy Thiệp). Rồi họ sẽ hát những gì, sẽ mang lại cho âm nhạc những gì? Điều ấy còn phải chờ đợi, nhưng chẳng lẽ cái sẽ hát, sẽ mang lại vẫn là cái cũ? Không bao giờ! Bởi tôi biết rằng họ chính là mùa xuân.

(Nhạc sĩ Dương Thụ)